Quê Hương Luôn Là Tình Cảm Thiêng Liêng, Trong Trái Tim Của Mỗi Con Người

Lớp 1

Tài liệu Giáo viên

Lớp 2

Lớp 2 - kết nối tri thức

Lớp 2 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 2 - Cánh diều

Tài liệu Giáo viên

Lớp 3

Lớp 3 - kết nối tri thức

Lớp 3 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 3 - Cánh diều

Tiếng Anh lớp 3

Tài liệu Giáo viên

Lớp 4

Lớp 4 - liên kết tri thức

Lớp 4 - Chân trời sáng tạo

Lớp 4 - Cánh diều

Tiếng Anh lớp 4

Tài liệu Giáo viên

Lớp 5

Lớp 5 - liên kết tri thức

Lớp 5 - Chân trời sáng tạo

Lớp 5 - Cánh diều

Tiếng Anh lớp 5

Tài liệu Giáo viên

Lớp 6

Lớp 6 - kết nối tri thức

Lớp 6 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 6 - Cánh diều

Tiếng Anh 6

Tài liệu Giáo viên

Lớp 7

Lớp 7 - kết nối tri thức

Lớp 7 - Chân trời sáng tạo

Lớp 7 - Cánh diều

Tiếng Anh

Tài liệu Giáo viên

Lớp 8

Lớp 8 - kết nối tri thức

Lớp 8 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 8 - Cánh diều

Tiếng Anh

Tài liệu Giáo viên

Lớp 9

Lớp 9 - liên kết tri thức

Lớp 9 - Chân trời sáng tạo

Lớp 9 - Cánh diều

Tiếng Anh

Tài liệu Giáo viên

Lớp 10

Lớp 10 - kết nối tri thức

Lớp 10 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 10 - Cánh diều

Tiếng Anh

Tài liệu Giáo viên

Lớp 11

Lớp 11 - kết nối tri thức

Lớp 11 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 11 - Cánh diều

Tiếng Anh

Tài liệu Giáo viên

Lớp 12

Lớp 12 - liên kết tri thức

Lớp 12 - Chân trời sáng tạo

Lớp 12 - Cánh diều

Tiếng Anh

Tài liệu Giáo viên

cô giáo

Lớp 1

Lớp 2

Lớp 3

Lớp 4

Lớp 5

Lớp 6

Lớp 7

Lớp 8

Lớp 9

Lớp 10

Lớp 11

Lớp 12


PNO - con trai tôi - họa sỹ Nguyên nai lưng - đã ở Mỹ, nhắn tin: “Mẹ chịu khó đi chụp hình ngôi nhà ta ở khi vào sài gòn tại q.5 đi. Bà ấy chắc muốn tin tức”.

Bạn đang xem: Quê hương luôn là tình cảm thiêng liêng


*
Tác trả trước nơi ở mà khi bắt đầu vào sài gòn bà ở thuộc với gia đình chị gái

“Bà ấy” mà con tôi đề cập là đàn bà của vị tướng thành phố sài thành trước năm 1975 mà lại nói tên ông ra chắc nhiều người dân biết. Vị tướng đã mất. Ông gồm cô con gái đang sống ngơi nghỉ Mỹ. Nam nhi tôi, một họa sỹ lớn lên sau ngày giang sơn thống nhất, tình cờ quen biết bà qua mạng xã hội. Nói chuyện qua lại, con tôi cùng bà ấy new biết cả hai đều đã sinh sống ở căn nhà đó trong các thời điểm khác nhau.


Nhà của bà ấy sinh sống trước năm 1975 thì rõ rồi. Còn anh họa sỹ con tôi thì câu chuyện là sau khi non sông bước vào thời kỳ thay đổi mới, năm 1987, tôi dắt đứa con nhỏ khi đó new lên 6 tuổi từ tp hà nội vào nam “làm fan Sài Gòn”. Chị em con tôi sinh hoạt nhờ nhà anh chị. Ngôi nhà đất của vị tướng to đến nỗi đơn vị nước phải tạo thành nơi ở mang đến nhiều chủ nhà - những sĩ quan lại quân đội nhân dân Việt Nam. Anh rể tôi, một đại tá, được chia ở tòa nhà chính. Con trai tôi đã bự lên, tới trường ở đó và về sau trở thành họa sĩ, lịch sự Mỹ làm việc.

Theo lời khuyên của con, tôi quý phái quận 5 để mà chụp hình nơi ở cũ, hiện nay đã qua các chủ mới. Năm ngoái, tôi sẽ chụp hình ảnh căn bên ấy 1 lần, lúc bấy giờ là một trong tiệm nạp năng lượng khá lớn. Nhưng năm nay nhà đã đổi chủ, đóng cửa và trưng biển cả một tiệm làm dịch vụ.


*

Tôi đứng hồi lâu trước căn nhà ghi vết quãng đời bà bầu con tôi vẫn sống khi mới vào dùng Gòn. Nhà đất của vị tướng rất lớn nên phía trong, vị trí sân sau, bao gồm cả một trụ xây vươn cao qua nóc nhà, tín đồ ta nói máy bay trực thăng rất có thể đậu xuống.

Xem thêm: Tâm lý du lịch là gì ? lợi ích việc nghiên cứu tâm lí du khách (tourist psychology) là gì

Nhớ ngày new vào sử dụng Gòn, tôi đem dòng bao cài bọc bên phía trong là… chiếc xe đạp cũ, nhờ anh thợ gắn thêm lại để dùng. Anh rụt rè bảo: “Thấy cô gửi kiện hàng, tôi tưởng trang bị xịn mặt bển nhờ cất hộ về”. Chắc chắn anh ko nỡ nói: “Ai dè một chiếc xe đạp cũ, lại còn mang biển khơi số Hà Nội. Dân sài gòn chỉ xe cộ máy, ô tô mới có biển số”. Tức thì từ phần đông ngày đầu vào Sài Gòn, tôi thường đánh đấm xe đưa bé vào trường chủng loại giáo rồi cù xe đạp mau lẹ đến cơ quan, hầu như bao giờ cũng nghe tiếng con khóc sau lưng.

Khi tôi gởi cho bé những tấm hình chụp ngôi nhà, con tôi nói “bà ấy” khôn cùng thích và muốn biết nhiều hơn thế nữa về phía trong nơi ở thời thơ ấu của mình, ước ao biết giờ nó trông cố gắng nào.

Nghe con nói đến mong hy vọng của “bà ấy”, tôi càng thêm hiểu, mỗi ngôi nhà, từng xứ sở sinh sống qua, quê nhà dù bao năm tháng, bao biến động lịch sử, chỉ có tác dụng con bạn thêm đính thêm bó với bao yêu đương nhớ. Nó là nhân chứng không lời của sự việc hòa hợp.

Dù chỉ với rời quê lên Hà Nội, dùng Gòn, những đô thị khủng sinh sinh sống và có tác dụng việc, nhưng lại mỗi dịp nghỉ lễ hội tết là dòng người tan về phần nhiều miền. Tôi ở dùng Gòn, luôn luôn nhớ yêu đương Hà Nội. Còn thời gian nhỏ, tôi sống bên hồ tây nên cùng thích câu hát “Ai về thành phố hà nội tôi giữ hộ vài lời/ Tây hồ nước mờ xa là bên tôi đó…”. Vì chưng thế, tôi rất thấu hiểu nỗi lưu giữ thương nơi ở xưa của cô gái vị tướng và hiểu cả tấm lòng anh họa sĩ, nhỏ tôi, cũng đã từng có lần sống qua nơi ở dù chưa phải nhà của mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *