Những câu nói hay về ông bà tình cảm, trên mạng có gì: tình yêu đẹp như ông bà

Trên đời này, tình cảm gia đình luôn là thứ tình cảm thiêng liêng và dạt dào nhất. Đó có thể là sự chở che trong trầm lặng mà mạnh mẽ của cha, là dịu dàng, ân cần quan tâm của mẹ. Và đó còn là vô vàn bao dung, yêu chiều từ những người chúng ta vẫn gọi bằng hai chữ ông bà.

Bạn đang xem: Ông bà tình cảm


Ngoài cha mẹ, ông bà có lẽ chính là người yêu thương chúng ta nhất trong gia đình. Tuổi thơ của chúng ta cũng nhờ có ông, có bà mà trở nên êm đềm hơn, nhiều kỷ niệm hơn. Ông bà dường như là những "ông bụt, bà tiên", là người luôn vỗ về và an ủi, luôn là "đồng minh" vững chắc của ta mỗi khi ta bị cha mẹ phạt. Khi cha mẹ vắng nhà, ông bà là người chăm sóc và chở che cho chúng ta, bà chính là người lo từng miếng ăn, giấc ngủ, còn ông là người dẫn chúng ta đi chơi khắp xóm làng. Đôi khi ông còn giấu bà, giấu cả cha mẹ chúng ta để mua những món đồ mà chúng ta thích. Tình thương của ông bà cũng cứ thế lớn dần theo thời gian, khi nhỏ thì lén cho cháu vài đồng lẻ để mua cây kẹo, cây kem. Lớn lên lại dắm dúi tiết kiệm tiền để chờ cháu về rồi đưa.

Không chỉ bảo vệ và chở che, ông bà còn mang đến cho con cháu nhiều điều tuyệt vời hơn thế. Ông bà dạy ta những điều hay lẽ phải để chúng ta ghi nhớ và áp dụng để trở thành con người sống có trách nhiệm, có lòng nhân ái. Mỗi câu chuyện bà kể, mỗi lời ông nói đều ẩn chứa trong đó những bài học vô giá. Chính những tình yêu thương như thế mà dù có đi tận cùng non cao biển rộng, chúng ta vẫn luôn muốn trở về nơi có một tình thương rộng lớn đang chờ.

Dẫu biết rằng ai cũng đều phải tuân theo quy luật sinh - lão - bệnh - tử, và đương nhiên, ông bà rồi cũng phải ra đi. Chính vì thế mà nếu ông bà vẫn còn ở bên cạnh thì hãy coi đó là may mắn lớn nhất của mình. Hãy trân trọng từng phút giây ở cạnh ông bà để bù đắp tình yêu thương cho họ. Hãy kiên nhẫn và nhẹ nhàng với ông bà giống như ông bà đã từng làm với chúng ta ngày nhỏ. Hãy nhiệt tình nghe đi nghe lại câu chuyện ông bà kể nhiều lần mà không phàn nàn. Hãy nhẹ nhàng giải đáp thắc mắc của ông bà, dù đó là câu hỏi được ông bà hỏi đi hỏi lại. Đó chính là tấm lòng yêu thương, chăm sóc ông bà, luôn luôn đối xử chân thành, kính trọng hết mực và tình cảm yêu thương kính trọng ấy phải xuất phát từ tận đáy lòng của người con, người cháu. Đôi khi chỉ là lời hỏi thăm, động viên hay tham gia các sự kiện gia đình cũng đủ để ông bà thấy sự quan tâm của con cháu mà vui vẻ, yêu đời, sống lâu dài bên cháu con.


Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập. Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo Bình Thuận.

Tổng hợp những bài thơ về ông bà hay sẽ đem đến cho người đọc nhiều cảm xúc. Chủ đề về tình cảm với ông bà là nguồn cảm hứng bất tận của nhiều thi nhân.


Thơ về ông
Thơ về bà
Thơ về bà lục bát
Thơ ông bà và cháu
Thơ về bà ngoại đã mất
Thơ về ông ngoại đã mất
Thơ bà ngoại xì tin

Thơ về ông

Hình ảnh ông hiền dịu bên con cháu được rất nhiều thơ ca, nhạc, họa ghi lại. Tổng hợp những bài thơ dưới đây sẽ cho thấy rõ tình cảm của tác giả dành cho ông của mình.

Ông Nội của Tôi (Tác giả: Dũng Bùi)

Nhớ về Ông Nội ngày xưa,

Lưng còng, tóc bới, tuổi vừa bảy mươi

Cháu Ông chưa đến tuổi mười

Nhớ cây gậy chống, Ông cười gõ con

Nhớ hoài ngày tháng vẫn còn

Đầu con Ông gõ, làm con nhớ hoài

Ông cười tay nắm bàn tay

Hôn trên chỗ gõ, mắt cay Nội nè

Thương cho cháu Nội Ông ghê

Ba con vất vả mọi bề nghe không

Đi làm nuôi cháu cả Ông

Làm tròn hiếu đạo nặng lòng Ba con.

Bây giờ Ông mất đâu con

Ba con cũng bỏ cả con đi rồi

Một mình như đứa mồ côi

Nhớ về năm tháng Nội Tôi một thời

Nhớ hoài, nhớ mãi Nội ơi!

Nhớ cây gậy gỗ, nhớ đời con đây

Tóc sương muối bạc giờ này

Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài!

*
Hình ảnh ông bà tình cảm bên nhau

Chơi cùng Cháu (Tác giả: Chưa rõ)

Cháu chạy tung tăng trong nắng hanh

Gió xuân ru mầm lá hiền lành

Ông ngồi trông cháu trông trời đất

Xáo xuyến ngần xanh trên mạ xanh

Cháu biến ông thành con ngựa cưỡi

Ông thành tên lửa cháu giang bay

Túm tóc ông reo bừng cả má

Lại bắt ông làm ông rượu say

Ông giả làm say lăn xuống đất

Ngừng chơi, cháu chạy đến nâng ông

Ông hé mắt nhìn, không muốn dậy

Tình cháu làm say quá rượu nồng.

Thơ về bà

Thơ về bà là những bài thơ dạt dào cảm xúc về hình ảnh người bà tảo tần, hiền dịu bên con cháu của mình. Có rất nhiều cảm xúc của các tác giả được ghi lại qua các bài thơ dành cho người bà kính yêu của mình.

Bà ơi (Tác giả: Lê Thị Ngọc Thủy)

Bà mình vẫn đẹp làm sao

Duyên dáng như lúc má đào đương xuân

Bàn tay khéo léo cuốn vần

Mai tóc một thuở vấn trần làm duyên.

Ngày ấy bà đẹp như tiên

Nay còn phảng phất trên miền nếp nhăn

Nụ cười tươi tắn in hằn

Thời gian không thể xóa băng nét từ.

Bà là Phật Mẫu tâm như

Trong lòng con cháu suy tư tình bà

Yêu bà lắm lắm đó nha

Bà là gốc rễ cây đa cây đề.

Bà là tùng bách sơn khê

Bà đã xây dựng đề huề tư gia

Đời con cố gắng giữ nhà

Nuôi dạy con cháu thành ra người hiền.

Học nhẫn, học đức, học siêng

Trị gia đúng mức… con hiền, chăm, ngoan

Công dung ngôn hạnh vẹn toàn

Đây quà con cháu ngoãn ngoan trao bà.

Ngoại tôi (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

Ngoại tôi tóc bạc lưng còng

Đêm ngồi tựa cửa chờ mong con về

Đường dài vạn dặm sơn khê

Nghe mưa hiu hắt não nề tâm can

Chiều nay tin tức lũ tràn

Cuốn đi nhà cửa nát tan hết rồi

Lòng buồn thương ngoài cút côi

Nhà tranh vách lá ngoài ngồi nhìn mưa

Bước chân về mái nhà xưa

Tối về thăm ngoại đong đưa võng dù

Ấm lòng nghe lại tiếng ru

Ngoài vườn vọng tiếng chim cu gọi bầy

Bưởi, chanh, xoài, mít còn đây

Bao nhiêu kỷ niệm những ngày còn thơ

Mấy mùa hoa mận, hoa mơ

Bạn bè thuở nhỏ bây giờ nơi đâu?

Bờ ao giàn bí, giàn bầu

Hàng dừa nghiêng bóng bên cầu nhà tôi

Pha sương tóc bạc… da mồi

Lưng còng dáng ngoại… trong tôi… nhớ hoài…

*
Hình ảnh tình cảm của ông bà và cháu gần gũi, thân thiết

Thơ về bà lục bát

Thể thơ lục bát được coi là thể thơ quá quen thuộc đối với những ai yêu thơ ca. Thơ hay về bà cũng không thể thiếu các tuyển tập thơ lục bát hay, ý nghĩa.

Nhớ ngoại (Tác giả: Hoàng Mai Trang)

Chiều nay nắng ngả qua tây

Lòng con hiu hắt vơi đầy Ngoại ơi

Con chim hót ở trên trời

Nỉ non nó bảo Ngoại rời thế nhân.

Thời gian cũng đã qua dần

Mà con cứ mãi muôn phần nhớ mong

Ngày nào thơ bé trong lòng

Ngoài ẵm Ngoại cõng trong vòng tay yêu.

Giờ con khôn lớn đã nhiều

Ngoài đâu còn nữa tiêu điều nhà xưa

Thương sao biết mấy cho vừa

Vườn rau héo úa giọt mưa không về.

Bao lần trong những cơn mê

Con mơ thấy Ngoại bên lề gió sương

Thương con Ngoại dắt tới trường

Cho con đi học lúc đường trật trơn.

Vẳng bên có tiếng ai đờn

Hoài lang dạ cổ khúc đơn bạn lòng

Ngoại ơi con nhớ con mong

Làm sao để có Ngoại trong cuộc đời.

Ông bà mất để lại nỗi buồn vô hạn. Nhiều tác giả đã diễn ra điều đó qua các dòng thơ cô đơn 2 câu, 4 câu, chữ Hán cảm động.

Nhớ ngoại (Tác giả: Hoàng Thanh Tâm)

Con về ôm lại hàng cau

Về thăm nhà ngoại hôm nào nắng lên

Đường đê đất đỏ chênh vênh

Khói cao quyền quyện mông mênh mái nhà

Đàn cò bay lả bay la

Cánh đồng mùa gặt chím tha thóc thừa

Thương ngoài dầu dãi nắng mưa

Một đời con cháu vẫn chưa yên lòng

Lưng còng mắt kém vịnh song

Tươi cười móm mém vẫn không trách hờn

Quả cau cái vỏ vân vân

Têm trầu cho ngoại một lần cũng vui

Giờ con nhớ ngoại bùi ngùi

Lạnh lùng nhà trống tiếng cười còn đâu

Bay bay hương khói dòng châu

Mỗi khi nhớ ngoài đục ngầu phù sa

Cây cầu ngoài bước vô ra

Khăn rằn quàng cổ bà ba sớm chiều

Bên mộ mẹ khóc quạnh hiu

Lấy chồng xa xứ cánh diều quê cha

Khóc thầm nhớ buổi cơm nhà

Mẹ chưa dâng ngoại chung trà tuổi cao

Giờ ngoài tít tắp sông sâu

Đời ngoại như khói như sao cuối trời

Khăn tang phủ kín sầu ơi

Nước ròng bìm bịp mồ côi não nùng.

Ngoại ơi(Tác giả: Phi Nga)

Con yêu bà lắm, ngoại ơi!

Con mong bà khỏe, yêu đời tươi vui

Ngoại như tia nắng mặt trời

Sẽ chia ánh sáng, rạng ngời cháu con

Đời ngoại như dốc núi non

Để cho con cháu, lon ton học cùng

Ngoại là đồi núi ngàn trùng

Thân cây cổ thụ, ôm cùng cháu con

Ngoại như biển cả mênh mông

Tắm mát tất cả, tấm lòng cháu con

Hòn đá nước chảy sẽ mòn

Tình thương ngoại tặng, cháu con mãi còn

Trăm năm tuổi ngoại đã tròn

Con ngoại cả tá, nếp lòn cân nhau

Cháu, chắt, chút, chít cả đoàn

Buồn, vui quy tụ tập đoàn tươi vui

Cảm ơn có ngoại trên đời

Đã sinh được mẹ, sinh thời cháu, con

Thương ngoại nhiều tuổi héo mòn

Cầu trời ngoại khỏe, cháu con vui mừng.

Bà (Tác giả: Trúc Lâm)

Chạm vành nón lá chiều rơi

Vịn vào hương bưởi bà ngồi hư hao

Khẽ khàng một khúc ca dao

Bà ru nỗi nhớ thuở nào còn xuân

Chuông chùa rụng những tiếng ngân

Ngoài vườn lá rớt trên phần mộ ông

Bóng bà ngả xuống thinh không

Bạc phơ trước gió tóc bồng bềnh bay

Nếp nhăn vầng trán thêm dày

Nụ cười móm dấu tháng ngày héo hon

Chim chiều gọi bạn đầu thôn

Bà ngồi phía cuối hoàng hôn lặng thầm.

Lời ru cho cháu (Tác giả: Chưa rõ)

Lời ru tự ở nơi xa

Ngủ được không cháu lời bà gió đưa

Sài Gòn lạc mất lối trưa

Lời ru qua nắng có vừa giấc không

À ơi, qua ba dòng sông

Thấm cơn mắt đắm mênh mông cánh cò

Ngọt ngào chắt đắng âu lo

Nhớ thương gói lại dành cho ngày về

Lời ru qua cả giấc hè

Mượn giời mây trắng mà che ru hời.

Trong những dòng thơ về Sài Gòn cũng có lời tâm sự của những tác giả nhớ nhà, nhớ quê hương hoặc nhớ cha mẹ, ông bà. Tất cả làm nên dòng thơ sâu lắng, cảm xúc, động lòng.

Thơ ông bà và cháu

Bên cạnh những bài thơ về ông, bà thì còn có các bài thơ tổng hợp về tình cảm ông bà và cháu trong các sáng tác. Đây có thể là hình ảnh quen thuộc lúc nhỏ được các tác giả ghi lại để lưu giữ kỷ niệm.

Bà và cháu (Tác giả: Chưa rõ)

Bé ơi mau thức dậy

Tập thể dục với bà

Hai bà cháu chúng ta

Cùng sống vui sống khỏe.

Thăm nhà bà (Tác giả: Chưa rõ)

Thăm nhà bà

Bà đi vắng

Có đàn gà

Chơi ngoài nắng

Cháu đứng ngắm

Đàn gà con

Rồi gọi luôn

Bập, bập, bập

Chúng lật đật

Chạy thật nhanh

Xúm vòng quanh

Kêu “chiếp chiếp”

Gà mải miết

Nhặt thóc vàng

Cháu nhẹ nhàng

Lùa vào mát.

Lấy tăm cho bà (Tác giả: Chưa rõ)

Cứ giờ dạy cháu về nhà

Ăn xong nhớ lấy cho bà cái tăm

Nhưng bà đỏ rụng hết răng

Cháu không lấy được cái tăm cho bà

Cháu đi rót nước bưng ra

Chè thơm hương tỏa khắp nhà vui.

Về quê (Tác giả: chưa rõ)

Nghỉ hè bé được về quê

Được đi lên rẫy, được về tắm sông

Thăm bà rồi lại thăm ông

Thả diều câu cá sướng không gì bằng

Đêm về bé ngắm ông trăng

Nghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưa

Bà ra đậu lạc thơm chưa?

Mời ông, bà, bé say sưa chuyện trò.

*
Ông, bà chơi cùng cháu đầy tình cảm

Giữa vòng gió thơm (Tác giả: Chưa rõ)

Này chú gà nâu

Cãi nhau chi thế

Này chị vịt bầu

Chớ gào ầm ĩ

Bà tớ ốm rồi

Cánh màn khép rũ

Hãy yên lặng nào

Cho bà tớ ngủ

Bàn tay nhỏ nhắn

Phe phẩy quạt nan

Đều đều ngọn gió

Rung rinh góc màn

Bà ơi hãy ngủ

Có cháu ngồi bên

Căn nhà vắng vẻ

Khu vườn im lặng

Hương bưởi hương cau

Lẩn vào tay quạt

Cho bà nằm mát

Giữa vòng gió thơm.

Xem thêm: Giúp trẻ sơ sinh phát triển tâm lý trẻ 41 tháng tuổi, cẩm nang phát triển của bé 41 tháng tuổi

Chiếc quạt nan (Tác giả: Chưa rõ)

Bà cho cháu chiếc quạt

Viên nan đỏ, nan xanh

Chiếc quạt nhỏ xinh xinh

Em quạt gọi gió đến

Ước gì em mau lớn

Ngày đêm quạt cho bà

Bà ngon giấc ngủ say

Bàn tay em gọi gió.

Nhà ngoại (Tác giả: Chưa rõ)

Chiều này về nhà ngoại

Quả na mở mắt chào

Bưởi đung đưa trái bóng

Ổi thơm từng bờ ao

Trên giàn hoa đậu tím

Hương thiên lý ngọt ngào

Ngoài vườn bông huệ trắng

Chim ríu ran cành cao

Ngoại như một ông tiên

Cháu vuốt chòm râu bạc

Ngồi bên ông cháu hát

“Tùng rinh! Tùng rinh rinh”

Thơ về bà ngoại đã mất

Bên cạnh nhiều bài thơ hay về bà thì còn có các bài thơ nhiều cảm xúc về bà khi bà mất với nhiều thể loại thơ khác nhau. Dưới đây là các bài thơ tiêu biểu, dạt dào cảm xúc về bà do blogtamly.com tổng hợp.

Bà mất (Tác giả: Trúc Lâm)

Tiếng kinh lặng rớt bên thềm

Một ngày tóc trắng không mềm nắng rơi

Bà nay như áng mây trời

Bay sang ngã rẽ cuộc đời trầm luân

Từ đây rũ hết bụi trần

Và buông xuôi hết nợ nần bể dâu

Miệng không còn thắm miếng trầu

Nếp nhăn rồi hóa đất nâu trên đồng

Đường dài bà xuống gặp ông

Để buồn nhánh lá trầu không úa vàng

Rồi mai lúa chín mùa sang

Tìm đâu tiếng gạo trên sàn rơi nghiêng

Hương chanh còn tỏa ngoài hiên

Bóng cau vẫn gối đầu lên bức tường

Hồng xiêm đã chín đầy vườn

Ngõ quen vẫn đợi chiều sương bà về

Vẫn đây bụi chuối, bờ tre

Con mương chảy khắp ngày hè đợi mưa

Bà không ra nữa xúc cua

Bơ vơ cả chiếc rổ thưa góc nhà

Đơn sơ tấm áo nâu bà

Chiếc kim băng nhỏ cài qua vui buồn

Nắng mưa cổ bạc, vai sờn

Bà không mặc nữa cô đơn một chiều

Cuộc đời đã đủ chắt chiu

Một lần nhắm mắt hôn theo gió ngàn

Trong đêm giấc mộng vừa sang

Thấy bà về giữa nhân gian mỉm cười

Quạt mo và tiếng à ơi

Lời ru có ngọt buồn rơi âm thầm

Lưng còng gánh mỏi trăm năm

Buông xuôi mặc khói hương trầm lặng bay

Bóng bà khuất cuối chân mây

Mà hương bồ kết vẫn ngay hiên nhà.

Đò lèn (Tác giả: Nguyễn Duy)

Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá

Níu váy bà đi chợ Bình Lâm

Bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật

Và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần.

Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị

Chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng

Mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm

Điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng.

Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế

Bà mò cua, xúc tép ở đồng Quan

Bà đi gánh chè xanh Ba Trại

Quán Cháo, Đồng Giao thập những đêm hàn

Tôi trong suốt giữa hai bờ hư – thực

Giữa bà tôi và tiên phật thánh thần

Cái năm đói, củ dong riềng luộc sượng

Cứ nghe thơm mùi huệ trắng, hương trầm.

Bom Mỹ giội, nhà bà tôi bay mất

Đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền

Thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết

Bà tôi đi bán trứng ở gà Lèn!

Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại

Dòng sông xưa vẫn bên lở, bên bồi

Khi tôi biết thương bà thì đã muộn

Bà chỉ còn là một nắm cỏ thôi!

Bà Ngoại tôi (Tác giả: Chưa rõ)

Tôi nhớ mãi bóng hình của ngoại!

Người dưỡng nuôi, khuyên dạy đời tôi

Tôi là đứa trẻ mồ côi

Mẹ tôi “vắng số”, khi tôi chào đời

Chà buồn quá! Xa rời thôn xóm!

Để lại tôi, hôm sớm bên Bà

Đời tôi mất mẹ, lìa cha

Chỉ còn Bà Ngoại, mặn mà thương yêu

Dù cuộc sống, hẩm hiu gian khổ

Ngoại vẫn luôn, dạy dỗ đủ điều

Lòng tôi không thấy quạnh hiu

Nhớ vòng tay ấm, nâng niu của Bà

Tôi khôn lớn, Ngoại già đã “mất”

Khiên lòng tôi, se sắt quặn đau

Dây trầu cùng với hàng cau

Gục đầu đưa tiễn, vẫy chào Ngoại “đi”

Tôi luôn nhớ! Khắc ghi lời Ngoại!

Sống làm sao, khỏi phải thẹn lòng

“Cái vòng danh lợi cong cong

Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào.”

Ngày thành đạt! Tôi mau trở lại!

Viếng Ngoại tôi, cùng mái nhà tranh

Ngồi bên nấm mộ cỏ xanh

Lòng luôn hồi tưởng, lẫn quanh đời mình

Ngoại có biết! Ân tình của ngoại!

Suốt đời con, mãi mãi không quên

Nguyện cầu khấn vái ơn trên

Đưa hồn của Ngoại, được lên Thiên Đàng.

Bà ngoại (Tác giả: Chưa rõ)

Tiếng kèn đưa tiễn não nề

Dòng người nước mắt tái tê trong lòng

Một đời bà ngoại long đong

Trở về với đất chưa xong nỗi nhà.

Nhớ những năm ấy đường xa

Đồi rừng heo hút mình bà lo toan

Chờ chồng lòng dạ héo hon

Nuôi con gồng gánh đến mòn hai vai.

Những ngày kháng chiến, chạy Tây

Xóm làng giặc đốt, nhà đầy tro than

Dựng lều tạm, giặc lại càn

Nếp tranh mai cọ tan hoang mấy lần.

Khó khăn bà chẳng ngại ngần

Những đêm hỏa tuyến mong gần chồng xa

Hòa bình trở lại quê nhà

Bà quen với việc nông gia thường ngày.

Để chồng có chút rảnh tay

Lo việc tập thể, bà gầy đêm trăng

Những ngày gió rét căm căm

Ruộng xanh mạ mới dây giăng thẳng hàng.

Bà sống thuận hòa xóm làng

Nghĩa tình sau trước, mùa màng đổi công

Đời bà như một dòng sông

Qua ghềnh thác núi về đồng bằng xanh.

Nhớ lắm bà ơi (Tác giả: Hoàng Quỳnh Mai)

Đêm hè nằm ngắm trăng đầy

Vầng trăng cổ tích còn đây thuở nào

Chị Hằng, chú Cuội trên cao

Lắng nghe bà kể biết bao chuyện đời

Tay bà quạt mát không rời

Cháu yêu, yêu nhất trên đời bà thôi

Gió xưa bà quạt lâu rồi

Mãi trong ký ức không thôi nồng nàn

Ầu ơ… khúc hát dân gian

Cái cò, cái vạc mênh mang sớm chiều

Tuổi thơ cháu nhớ rất nhiều

Làm sao kể hết bao điều bà ơi!

Thời gian rồi cũng dần trôi

Cháu yêu khôn lớn bà tôi đâu còn

Trưa hè những giấc no tròn

Gió tay bà quạt đâu còn nữa đâu

Ai làm nên cảnh bể dâu

Để bà đi mãi tìm đâu bóng bà?

Bà đi hiu quạnh cửa nhà

Giờ đây cháu nhớ lắm bà… bà ơi!

Thơ về ông ngoại đã mất

Ông ngoại mất để lại nhiều cảm xúc đau buồn với con cháu. Do đó, có rất nhiều bài thơ buồn được các tác giả lột tả lại cảm xúc đau buồn này.

Nhớ ông (Tác giả: Chưa rõ)

Một ngày con chợt nhớ

Thấy nụ cười của ông

Ở nơi ấy mênh mông

Liệu ông buồn không nhỉ…

Ngày nào gian nhà nhỏ

Có bóng ông vào ra

Cây đào chưa nở hoa

Cũng chẳng ai tuốt lá.

Chuồng chim câu im ắng

Gian bếp vắng lạnh tanh

Đàn ong bay thật nhanh

Chắc còn chờ ông đó.

Ông ơi trời nổi gió

Giữa cánh đồng bao la

Con đường ông đi qua

Giờ đã nhiều đổi khác.

Ông còn nhớ những đêm

Nằm nghe đài kể chuyện

Ông có nhớ đàn gà

Suốt ngày ông la mắng.

Ông còn nhớ đàn cún

Nhớ áo cá xanh trong

Nhớ vườn cây ươm nắng

Nhớ cơm trắng muối vừng…

Ông ơi ông có thấy

Con đã lớn thế này

Có điều ông vội quá

Chẳng đợi con lớn thêm…

Nhớ ngoại (Tác giả: Chưa rõ)

Con tìm ngoại khắp chân trời

Cho con bên ngoại không rời nữa đâu

Ầu ơ câu hát ví dầu

Ngoại ơi ngoại ở nơi đâu chưa về.

Ông bà ngoại (Tác giả: Donna Mai Hồng Thu)

Thôi thế từ đây đã mất rồi

Ông bà yêu kính của lòng tôi

Từ đây tất cả là dĩ vãng

Số kiếp lạc loài tôi vẫn mang

Thôi nhé từ đây còn đâu nữa

Tình thân mái ấm thở còn thơ

Đời trôi sao nỡ mang đi mất

Tình thân quý nhất của đời tôi

Thôi nhé từ đây hết dịp mong

Về thăm cùng ngoại hóng xuân sau

Lòng tôi như nghẹn bao buồn tủi

Ngoại ở suối vàng ngoại có vui

Thôi thế từ đây đã chôn vùi

Hình hài yêu dấu ngoại của tôi

Tình thân như đã vào cát bụi

Chẳng khóc mà sao vẫn ngậm ngùi.

Tôi muốn gào to, khóc thật to

Mong sao Chúa thấu nỗi lòng lo

Mong sao ngoại được yên giấc ngủ

Quên cõi trần ai rũ bụi trần.

Ngoại ơi! (Tác giả: Chưa rõ)

Ngoại ơi, mỗi sớm khi chiều

Cuộc đời con nhớ thương yêu ngoại nhiều

Nhạt nhòa bóng ngoại liêu xiêu

Tháng năm vất vả sớm chiều nắng mưa…

Thương con xót mấy con vừa

Một đàn cháu nhỏ còn chưa nên người

Đói no, ấm lạnh, ngoại ơi!

Miếng cơm nhường cháu, mặn mòi cá dưa…

Thân cò lặn lội sớm trưa

Ngược xuôi bóng ngoại, nắng trưa mưa dầm…

Tảo tần, khuya sớm âm thầm

Cháo rau nuôi cháu lớn dần yêu thương…

Dẫu con đi suốt chặng đường

Mảnh mai bóng ngoại, trùng dương xa mờ

Tiếng bà ru cháu ầu ơ

Yêu thương còn đến bây giờ ngoại ơi…

Tâm hương thành kính dâng Người

Một đàn cháu nhỏ nên người hôm nay!

Ngoại ơi xin hãy về đây…

Vui cùng con cháu hôm nay ơn Người!

Bâng khuâng thoáng bóng ngoại cười

Yêu thương cùng mẹ trên trời tiêu dao?

Ngỡ trong mơ tưởng ngày nào

Ngoại cùng con cháu vui sao một nhà?

Thơ bà ngoại xì tin

Với sự phát triển công nghệ hiện nay, rất dễ bắt gặp các hình ảnh ông bà trẻ trung, xì tin, yêu đời. Chính vì vậy, các sáng tác cũng được nhiều tác giả ghi lại hình ảnh đẹp, yêu đời này.

Bà ngoại Xì Tin (Tác giả: Chưa rõ)

Ngoại tôi nay đã chín mươi

Nhưng trông ngoại vẫn vô tư không già

Nhìn ngoài ai dễ đoán ra

Ngoại mà nghịch ngợm “Xì Tin” không bằng

Ngoại ăn nói cũng rất hăng

Đứa nào láu cá, gãy răng bây giờ…

Càng già càng giống trẻ thơ

Không lo, không nghĩ đến giờ là chơi

Cả đời ngoại đã khổ rồi

Bây giờ ngoại mới thảnh thơi chơi đùa

Ngoại chơi cho bớt già nua

Quên đi những chuyện hơn thua ở đời…

Quên bao cực khổ ngoại ơi

Bao năm vất vả, cả đời vì con

Bây giờ xuân sắc không còn

Mong sao ngoại mãi sống đời “Xì Tin”.

*
Bà ngoại trẻ trung, xì tin và yêu đời

Bài thơ bà ngoại xì tin (Tác giả: Thiều Hoa)

Bà ngoại ngoài bảy mươi

Bắt đầu dùng Facebook

Cháu đi xa “chín khúc”

Bà mong gặp hàng ngày

Bà vào like, comment

Hình icon rực rỡ

Bà “xì tin” khó đỡ

Bà vui thêm nghìn lần

Bà ngạc nhiên tần ngần

Ôi cháu bà đây á

Nó cao lên nhiều quá

Sao da đen thế này

Nó còn biết tỏ bày

Làm nhiều thơ tặng bố

Rồi tham gia thi thố

Với nước ngoài nước trong

Dài xa như ước mong

Bà ngắm hình cháu mãi

Facebook đầy hiện đại

Sao chẳng có nút “ôm”

Bà muốn cắn rồi thơm

Muốn xoa đầu muốn ngửi

Mùi mồ hôi nắng khét

Sợi tóc mai lờm xờm…

Bà ơi!

Thương nhớ dài như trời

Nhưng cháu bên bà đấy

Gần kề bà biết mấy

Lẫn vào từng giấc mơ

Bàn tay bà như thơ

Vỗ về ru cháu ngủ

Tim bà như gợi mở

Đến chân trời xanh xa

Những đường cháu đi qua

Đều thấy bà ở đó

Bà cười như nắng nỏ

Như mùa xuân hiền hòa

Facebook có thêm bà

Thêm ngàn lần thương mến

Yêu bà không bờ bến

Bà ngoại “xì tin” ơi!

Bà em(Tác giả: Chưa rõ)

Bà em mắt tím, môi trầm

Phóng xe ầm ầm, chẳng sợ công an

Váy bà dài độ hai gang

Tiếng Anh, tiếng Pháp bà phang ào ào.

Bà em thích đi guốc cao

Thích lướt phây búc, thể thao, nhảy đầm

Ra đường bà đeo kính râm

Mặc áo hở ngực, tay cầm túi da.

Miệng bà cười như nở hoa

Mấy anh trai trẻ xuýt xoa bần thần

Bà em rất sợ tăng cân

Nhưng thích đồ nướng, thích gần quán bia.

Thích chụp ảnh, thích cà phê

Thích chơi game, thích chạy xe đường dài

Hôm nay cô giáo ra bài

Làm văn miêu ta, đề tài: Bà em.

Em tả giống hệt như trên

Cô bắt làm lại, bảo em thêm rằng:

Đã là bà, phải rụng răng

Tóc bà phải trắng như trăng trên trời.

Là bà không được ăn chơi

Vì mắt bà kém và môi ăn trầu

Là bà thì phải ngồi khâu

Không được ngồi hát ka-ra-ô-kề.

Là bà không được lô, đề

Tuyệt đối không được phóng xe ào ào

Em nghe không biết thế nào

Phải về hỏi mẹ xem sao vụ này.

Tả sai thì sợ không hay

Tả đúng thì sợ ăn ngày trứng gà

Tiện đây xin hỏi cả nhà

Rằng em phải tả về bà sao đây?

Bà ngoại thời bốn chấm không (Tác giả: Chưa rõ)

Bà ngoại thời bốn chấm không

Thương con vì cháu bỏ chồng xuống quê

Nhìn bà tôi rất là mê

Từ chân lên cổ không chê điểm nào

Thầm lòng mình cứ ước ao

Mỗi ngày đôi lượt gặp chào mấy câu

Giá như có được phép màu

Biến thành “ông ấy” để âu yếm bà

Nỗi niềm khi phải cách xa

Nghĩ thương bà lắm hỡi bà… bà ơi

Giá như được phép tôi mời

Bà về cùng ở một nơi cho gần

Xóm làng kết bạn tình thân

Đông con nhiều cháu quây quần chả hơn

Mà công việc được chu toàn

Dạy con bảo cháu hiếu ngoan bà à

Mọi người “like” giúp mình nha

Chứ không bà ấy tưởng là mình điêu

Cảm ơn các bạn rất nhiều

Thật lòng mình thấy… “bả” yêu vô cùng.

Lời kết

Tổng hợp các bài thơ về ông bà hay đã lột tả được hết cảm xúc và tình cảm yêu thương của con cháu dành cho ông, bà. Người đọc cần tìm kiếm và đọc các tác phẩm để cảm nhận hết tình cảm thiêng liêng này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *